Bài văn biểu cảm về cây phượng

Đề bài: Em hãy viết một bài văn biểu cảm về cây phượng

Phượng không thơm, không ngát hương như hoa hồng, cũng không hẳn là phượng đẹp. Nhưng phượng mang một linh hồn mênh mang. Phượng không phải là một đóa nhưng cũng không phải vài cành, phượng là cả một loạt, cả một vùng trời. Mỗi loài hoa là cả một phần tử của mùa hè. Màu hoa phương chói lóa, gắn với những ký ức tuổi thơ.

Người ta hay trồng phượng ngoài thành thành phố và trong thành phố, ở góc sân trường… Phượng là loài hoa biểu trưng của tuổi học trò và người ta vẫn gọi nó là “hoa – học – trò ”. Hè về trước giỏ xe của các cô cậu học trò đều có những cành hoa phượng tươi thắm, còn ai gắn bó với hoa phượng hơn những cô cậu học sinh. Mùa xuân phượng ra lá, lá xanh um, mát rượi, nhìn như lá me non. Lá lúc đầu còn xếp lại còn e ấp, sau nó dần dần xòe ra đung đua trong gió. Các cô cậu học trò lo học hành chăm chỉ quên mất màu lá phượng. Một hôm bỗng đâu trên những cành lá xanh thăm bỗng nhiên xuất hiện tấm tấm những cành hoa đỏ, mùa phượng về rồi, màu hè lại về rồi.  Đến giờ chơi các bạn tranh nhau ra gốc phượng nhìn ngắm những bông hoa đầu mùa. Các bạn đếm có bao nhiêu hoa đã nở, cùng nhau nhìn ngắm những bông hoa thắm rực.

Sớm mai thức dậy hoa phượng nở đỏ rực khắp góc phố, hòa lẫn tiếng ve rộn ràng cậu học nói bang quơ “ sắp được nghỉ hè rồi đây”. Đến giờ chơi học trò ngạc nhiên, hoa nở lúc nào ngạc nhiên thế. Ngày hè gần hết số hoa tăng mùa cũng đậm dần, nếu như có được cơn mưa rào mùa hạ thì hoa sẽ ngày có màu đậm hơn. . Màu hoa phượng gắn liền với tình cảm tuổi học trò, sự học một ben căng bên chùng đều gắn với màu hoa phượng. Khắp các cành cây đều có hoa, hoa nở, hoa rơi khắp đầy sân trường. Các anh chàng cô nàng còn nhặt hoa phượng ép vào trong từng trang vở.

Phượng vui, át luôn nỗi buồn chia ly của tuổi học trò. Rồi màu chia ly cũng đến, họ  bịn rịn đứng ngác dưới sân trường bịn rịn nhìn bông phượng rớt rơi trên vai áo. Có cô cậu học trò mến nhau chi tay nhau dưới tán cây phượng rợp bóng. Họ ngồi ngẩn ngơ dưới sân  trường, cầm xác bông phương ngẩn ngơ, cái màu đỏ ấy ám ảnh quá, nó khiến con người ta cồn cào ruột gan mà không làm được gì. Phượng cứ nở, phượng cứ rơi, nghỉ hè đã đến, chưa về nhà chỉ thấy nhớ trường nhớ bạn bè, thầy cô quá đỗi.

Không chỉ những cô cậu học trò mới bồi hồi với sắc phượng hồng mà cả những người đã ra trường từ rất lâu mỗi lần nhìn thấy xác phượng đều buồn ngẩn ngơ nhìn về những ngày tháng học trò tươi đẹp. Nhớ thời còn đi học, lũ học con trai trèo lên cây phượng hái hoa cho con gái chơi. Những ý ức ấy thật trong sáng biết nhường nào.

Học trờ đã về hết, chỉ còn lại mình hoa phượng đứng một mình. Phượng canh gác cả sân trường lớp học trong 3 tháng hè. Hè đang độ, mọi nơi đều buồn bã, trường ngủ, cây cối cũng im lìm, mấy chú ve có khi mỏi mệt cũng ngủ quên mất. Trường vắng lặng không còn một tiếng người, ba tháng hè hoa phượng chờ đợi các em học sinh quay về trường.

Dù có trải qua bao nhiêu mùa hè đi nữa thì hoa phượng vẫn cứ thắm mãi , đỏ rực. Biết bao nhiêu mùa hè đi qua nhưng hoa phượng thắp lên trong lòng bao thế hệ học trò những kỷ niệm đẹp.

 

800x425

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *