Nghị luận xã hội về đừng lãng phí tuổi thanh xuân

“Các bạn trẻ, các bạn đang làm cái quái gì vậy? Tuổi trẻ của các bạn là phung phí vào like những cái post event vớ vẩn thế à? Các bạn cứ nghĩ tuổi xuân còn dài nên dùng một cách bừa bãi như vậy sao? Tỉnh lại đi, thời gian đang giết tuổi thanh xuân của các bạn đấy.”

Một người thầy, người anh từng chung công tác đoàn hội với tôi ở trường đại học đã viết những lời như vậy trên facebook cá nhân của mình. Có lẽ, tôi và các bạn đủ biết anh ấy đang ám chỉ những gì diễn ra vài ngày qua. Chính tôi cũng không hiểu những sự kiện như thế có gì vui, có gì hấp dẫn đủ khiến hàng ngàn bạn trẻ phải quan tâm hoặc tham gia nhiều đến vậy. Ban đầu khi bắt gặp những event kiểu đó, tôi còn có thể phì cười nhưng một vài ngày sau chỉ muốn ẩn hết chúng đi.

Có lẽ những sự kiện ấy như một xu hướng trên mạng xã hội mà một khi đã gọi là xu hướng thì không thử một chút sẽ bị bạn bè cười chê là quê mùa, lạc hậu. Từ một cái sự kiện nho nhỏ bắt đầu ở phố đi bộ, bây giờ đi đâu trên facebook tôi cũng thấy tràn ngập những điều hết sức ngớ ngẩn. Ngay cả trong ngôi trường đại học tôi theo đuổi, một trong những cái nôi đào tạo kĩ thuật hàng đầu cả nước, cũng dễ dàng bắt gặp những câu chữ chẳng hề muốn đọc tí nào như “Ngồi bắt chí dưới trụ đèn năng lượng tái tạo”, “Chung tay giúp anh chị K13, K14 chia tay bồ để tập trung Luận văn, Đồ án.”…

Tự hỏi rằng liệu những thứ ấy có thật sự cần thiết, có phải người trẻ chúng ta đang cố gắng chứng minh bản thân mình thật thú vị, funny hay phong cách khi liên tục chia sẻ, liên tục tạo ra những sự kiện tương tự? Và rồi, cũng có ai chất vấn ngược lại, liệu những gì chúng ta đang làm có mang tới thông tin bổ ích cho chính mình hoặc người khác hay không? Có ai đang cảm thấy mình còn trẻ và còn quá dư thời gian để làm những điều vô bổ như thế? Có phải ta đang nghĩ tuổi thanh xuân này còn dài lắm, mình chưa cần trưởng thành đâu dù rằng một hai năm hay thậm chí vài tháng nữa mình sẽ tốt nghiệp và phải đương đầu với sóng gió ngoài kia?

Tuần vừa rồi, tôi đọc được một trích dẫn khá thú vị từ một bộ phim Thái Lan được chia sẻ: “Cho dù cậu không gian lận thì cuộc đời cũng sẽ gian lận với cậu mà thôi.” Có phải chăng, cuộc đời ngoài kia khó khăn gấp vạn lần những gì tuổi trẻ chúng ta đang trải qua trên giảng đường đại học? Xã hội lắm bon chen, đường đời lắm xô đẩy. Ta còn trẻ, ta sẽ vấp ngã và ta sẽ đứng dậy. Chúng ta tự nhủ với mình như thế nhưng chúng ta đã chuẩn bị gì để trưởng thành, để chiến đấu?
Một cậu bạn của tôi đăng lên facebook sau chuyến đi phượt đầu tiên trong đời: “Đi thật xa để trưởng thành”. Có vẻ câu nói ấy mỗi chúng ta đã ít nhất một lần đọc được từ trang cá nhân của một người bạn nào đó. Lâu lâu, chúng ta còn đọc được cả những điều hơn thế như: “vừa thả đèo đêm cả trăm cây số trên giờ” hay “vi vu dọc miền Trung đất nước với mấy trăm ngàn trong túi”.

Tôi chẳng thể chê trách ai ham chơi ham đi phượt cả, chỉ trách những bạn không biết lo cho bản thân mình. Còn trẻ, nhựa sống còn chảy khắp người, nhiệt huyết còn đang cháy bỏng thì làm sao phải nhốt cái thân thể này ở yên mãi được. Nhưng, có bao nhiêu bạn trẻ đi xa đó đây bằng xe gắn máy và mang trong mình tờ giấy có ghi số điện thoại liên hệ của gia đình, hay những chuyến đi chơi xa chúng ta gọi điện về báo cho mẹ cha một tiếng?

Tôi không biết phải kết luận những gì mình viết ra đây thế nào, thế nên mượn lời một cô giáo trong khoa mà tôi vẫn thường hay gọi là “chị” vì tuổi tác không quá cách biệt.

Cứ nhìn thấy các status “Tuổi trẻ là phải đi” “Đi rồi sẽ đến” “Đi để trở về” là nó lại thấy sợ. Nó vẫn còn nhớ như in cái hẹn gặp nhau vào đầu tuần mới của nó với một ai kia nhưng rồi là chia tay mãi mãi. Các bạn còn trẻ quá, các bạn muốn đi xa, các bạn muốn tự do bay nhảy bằng các chuyến đi phượt … Nhưng trước khi đi mong các bạn hãy nghĩ đến ai đó ở lại hoặc ít nhất là nghĩ cho chính mình. Hi vọng chúng ta “đi trong an toàn” và “ĐI ĐỂ TRỞ VỀ”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *